Saturday, December 31, 2011

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.


Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?

(St)

Thursday, September 1, 2011

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi-vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian-em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn em gợi khát khao xanh



Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào nếu màu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào nếu trong anh-không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh-bờ vai hút gió
Em- một mình với bao nỗi...mình em


MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ - Bùi Sim Sim

Friday, May 27, 2011

Do You Feel Empty or Full Inside?

Do You Feel Empty or Full Inside?

By Dr. Margaret Paul
December 31, 2006



If you ever feel empty inside, this article is for you. Discover what creates that awful inner emptiness and what you can do to feel the fullness of love within.
Inner emptiness - the awful, hollow feeling in the pit of your stomach - is a common experience for many people. It is a feeling that is so distressful that it often leads to numerous addictions in an attempt to fill the empty, alone place within. Food, alcohol, drugs, TV, shopping, sex, busyness, gambling, and fantasy are some of the common addictions used to momentarily fill the emptiness. They become addictions because they do work for the moment, but because the fullness is short-lived, you have to keep doing them - more food, more sex, more shopping, and so on. They never fill you up permanently. They are just Band Aids.
They are flimsy substitutes for what you are really needing, which is love. The inner emptiness is due to a lack of love - not a lack of food, sex, or TV. Yet trying to get love from another person is just another addiction. It feels great for the moment, but what about the next moment when the person is not there, or gets angry, or withdraws his or her love? Back to the emptiness and other addictions as you frantically try to avoid feeling so alone and awful.
As long as you believe that something outside of yourself can fill you - a substance, a process, or a person - you will be seeking the love you need in all the wrong places.
There is only one thing that can permanently fill the empty place - the love that is Spirit, the love that is who you are in your essence, the love that is you - your soul Self.
As long as you believe that who you are is your body, your mind - your ego wounded self - you will feel empty inside. Your body/mind/ego is not you. It is the physical home for you while you are incarnated on this planet, but it is not you. You are Spirit. You are the love, joy, wisdom and peace of Spirit. You are an individual manifestation of God, created in the image of God, and therefore have all the qualities of God.
The emptiness is there when the body/mind/ego has dominion over the soul. When, through the practice of Inner Bonding and the development of the loving Adult, you learn to open to your essence and experience your connection to and oneness with Spirit, you will feel the fullness and joy within of who you are. Love will fill your being when the soul has dominion over the body.
However, you cannot begin to feel the fullness of love within until you decide to release your individual will to God's will. As long as you are devoted to your own beliefs and concepts, you will be stuck in your wounded self. As long as controlling others and outcomes is more important to you than loving yourself and others, you will be stuck with emptiness. As long as you attach your happiness and worth to your performance, looks, and to how others feel about you, you will be stuck in your pain. As long as you believe that you can know what is in your highest good from your own mind, you will continue to try to have control over what you think you need to feel happy and full.
Releasing our own will and opening to the higher will of our own soul, which is a spark of God, is a simple concept. Yet it is the greatest challenge we have. Most people are so stuck in believing that it is our own mind that keeps things going, that keeps things together, that we are terrified to let go and let God. Yet when you open to learning about loving yourself and others and take loving action based on your Guidance rather than on your mind, you find that things do not fall apart at all. In fact, they get much better. Taking loving action in your own behalf and letting go of outcomes - releasing the outcome to God - brings great joy and fullness of being.
Your Inner Child needs love - your love - to feel full inside. Loving yourself and sharing your love with others fills the inner emptiness. It is the only thing that does.



Saturday, May 7, 2011

Bồ Công Anh - Lời cầu chúc … hạnh phúc

Lời cầu chúc…
Mỗi cánh hoa bồ công anh đều hé mở một điều bí mật…

Thổi nhẹ…
Một cánh bay đi…Yêu thương bay đi rồi.
Bay đi thôi, không mất đâu… Bay đi để đến những vùng đất mới, để yêu thương trải rộng khắp nơi…
Cho thế giới đều tràn đầy yêu thương nhé…



Thổi nhẹ…
Lại một cánh hoa nhẹ bay…
Lo âu, phiền muộn bay đi rồi… bay đi thật xa, không bao giờ trở lại…
Sẽ mãi mãi trên trời cao, không đáp xuống ai đâu.
Cánh hoa phiền muộn bay mãi chẳng dừng chân…
Và ai sẽ chẳng ai còn lo âu buồn bã…

Thổi nhẹ…
Một canh nữa bay đi rồi…
Cánh hoa này là gì nhỉ..? Hoa ơi bay cao thật cao nhé, mang những giấc mơ đến với vì sao…
Bay cao bay cao…
Và ước mơ sẽ thành hiện thực…

Thổi nhẹ…
Mang bình yên đi khắp nơi bồ công anh nhé…
Mọi sóng gió sẽ qua, sẽ không còn những rắc rối khiến người ta bận tâm lo lắng nữa……
Và lòng lại bình yên…

Thổi nhẹ…
Sao cánh hoa bay nhiều quá…
Bay đi nhé, bay đi nhé hoa ơi…
Bay đến thật nhiều nơi nhé. Phủ những cánh bồ công anh nhỏ đến mọi miền. Rồi từng cây bồ công anh lại mọc lên…
Cứ thế cứ thế nhân lên thật nhiều nhé. Những cánh hoa nhỏ lại bay đi… thật cao… thật xa…

Nhẹ bay… nhẹ bay… đến những miền xa xôi nhất…
Mỗi cánh hoa là một niềm hạnh phúc…
Và hạnh phúc sẽ ngập tràn quanh tất cả…
Bồ công anh cũng là một lời tiên tri…
Thổi nhẹ… thổi nhẹ…Cánh hoa bay đi nhiều không..?

Thổi nhẹ… thổi nhẹ…
Chỉ còn một cánh thôi… Cánh hoa nhỏ nhất, yếu ớt nhất…
Sao chẳng bay đi thế..?

Thổi nhẹ…
Vẫn không bay đi sao..?

Thổi nhẹ…
Còn lại một cánh hoa…
Yêu thương, phiền muộn, bình yên, hạnh phúc… tất cả đều bay đi rồi… Để xung quanh tràn ngập nắng ấm…
Còn một cánh hoa… Một chút tiếc nuối…
Để vào tim nhé, mãi mãi là một kỉ niệm đẹp chẳng bao giờ quên…



Hoa bay hết rồi…
Nhưng sẽ có rất nhiều, rất nhiều bông bồ công anh khác mọc lên…Lời tiên tri của hạnh phúc !!!

(Sưu tầm)

Sunday, March 27, 2011

How can I call you?


How can I call you?
A friend? A lover? Or something else?
What's in your mind -  how can I know?
What am I in your messy life?


How can I call you - for our own satisfaction
So that no one feel guilty, no one feel hurt?
That is life - for life is thought to be generous
Yet not generous enough to satisfy itself.


We still can't call what we are to each other
My feeling hurts, yours hurts, everybody hurts
For I think life is too enormous
Too enormous for us to lose each other.


(Copy from web)



Em là gì giữa bề bộn đời anh - Bùi Tuyết Nhung

Em biết gọi anh như thế nào đây?
Là bạn ? Là anh ? Hay là gì khác ?
Và trong anh ... trời ơi em không biết
Em là gì giữa bề bộn đời anh ?

Gọi thế nào cho thoả nỗi riêng chung ?
Để không ai khổ tâm, không ai thấy mình có lỗi,
Tất cả tại cuộc đời, cuộc đời tự cho mình là rộng rãi
Nhưng rồi cuộc đời có chứa nổi mình đâu ?

Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau
Đau lòng em, đau lòng anh, đau lòng người tội lắm
Nhưng em tin cuộc đời này sâu rộng
Sâu rộng đến vô cùng nên lạc mất hai ta...